Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

NHỚ NGO ...

NHỚ NGO ...
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Loại củi mà bạn hỏi chính là củi ngo, tức lõi của cây thông lấy nhựa hay còn gọi là thông 2 lá. Không gì nhen bếp lửa bếp than nhanh bằng củi ngo, bếp củi thì chỉ cần một que củi chừng một ngón tay, que diêm bệt lên vừa chạm vào đầu que củi ngo, ngay lập tức que củi bùng lên một ngọn lửa mạnh mẽ, thơm tho; nhóm bếp than thì cần nhiều hơn, chừng 5 đến 7 que củi ngo, củi ngo xếp bên dưới vỉ lò, than để lên trên, một que diêm ném vào là ngọn lửa bùng lên nuốt trọn những cục than đen, biến chúng trở thành hồng rực.
...
Ngày ấy, bùng binh chợ Đà Lạt là nơi đồng bào dân tộc tập trung ở đấy bày bán ngo, hoặc họ gùi những gùi ngo như thế len lỏi vào trong chợ, đi qua những dãy phố, ai cần thì gọi mua.
Đa phần dân địa phương chọn mua những bó củi ngo cho tiện nhóm bếp; còn những tảng củi ngo đã được đẽo gọt tròn trịa thì du khách mua nhiều hơn cho dễ mang đi xa, những khối củi ngo đưa về xứ khác cũng chỉ dùng vào việc nhóm bếp, và những người dân ở xứ không có cây thông gọi đấy là củi Đà Lạt.
Những buổi chiều đông lành lạnh, khi nhiều nhà cùng nhen bếp nấu cơm, mùi củi ngo bốc lên thơm phức, khói ngo, khói than tỏa ra góp thêm chút bảng lảng cho những buồi chiều…
Nhiều năm đã trôi qua, cuộc sống đã khác đi, những bếp than bếp củi giờ chỉ còn lác đác trong thành phố, củi ngo cũng dần dần bị quên lãng, cũng chẳng mấy khi thấy những chiếc gùi đựng củi ngo đi trên phố nhiều như ngày xưa nữa.
Thông vẫn còn đó, nhưng củi ngo đã chẳng còn nhiều để tỏa mùi thơm cả một góc phố góc chợ. Trong những gian bếp, bếp điện, bếp ga, bếp từ đã thay thế cho những cái bếp than bếp củi ngày xưa, những nồi niêu xoong chảo giờ lúc nào cũng bóng loáng chứ không ám khói đen đúa như xưa…sắc màu của sự hiện đại, đủ đầy.
Mùi thơm của củi ngon, ánh hồng của lửa, chút ràn rụa của khói củi khói ngo một thời đã tạo nên những cung bậc bổng trầm trong lòng người, khắc thành những ký ức, để một chiều đông xa xứ, ngồi nhớ những hàng thông, nhớ những con dốc quanh co mà thèm được ngửi thấy mùi ngo năm nào.
(Trích trong "Nhớ ngo..." của Hoàng Liên đăng trên http://baolamdong.vn/)
* Bộ ảnh của Lê Quang Long.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét