Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

KỊCH THƠ KIỀU LOAN

Thời học sinh Ban Mê diễn văn nghệ...
KỊCH THƠ KIỀU LOAN
Kiều Loan là kịch thơ hay nhất trong lịch sử thơ ca Việt Nam; kể cả Vũ Hoàng Chương, nhà thơ mà tôi gần như tôn sùng thần tượng, vẫn kém một bậc; Yến Lan vốn được coi là cha đẻ của kịch thơ và Thao Thao dưới một bậc nữa, còn Lưu Quang Thuận và Phan Khắc Khoan tiếp tục xuống một bậc nữa, dưới nữa thì ê hề cỗ cưới làng quê.
Ngay câu đề từ Kiều Loan đã rừng rực cháy:
Chí lớn từ xưa chôn chật đất
Riêng đàn đom đóm lại thênh thang
Câu chuyện lấy bối cảnh Gia Long mới lên ngôi vua, nàng Kiều Loan điên hoặc giả điên đi tìm chồng, một bản trường ca về tình yêu, thù hận, bạo chúa, loạn lạc.
Tôi đứng chờ thu xanh biếc ngõ
Trăng khuya cúi mặt nhớ phương trời
Thuyền ơi! Tóc chảy đêm vàng
Giai nhân sóng soải hai hàng chiêm bao
Thời loạn ly, ai đẹp mãi bao giờ
Vó câu vẳng động trong mơ
Tỉnh ra đã nát mình tơ nõn nà
Đố ai rỡ được mái nhà
Cho đàn chim sẻ bớt tha buồn về
Nơi ấy chia tay chồng bỏ vợ
Hàng cau ngóng mãi bóng ai về
Có con mèo trắng ôm thân mốc
Thảm thiết gào giăng xé gió khuya
Hỡi con dế trường đêm năn nỉ
Người yêu ta ngủ kỹ nơi đâu
Về đây lượm mãi tiếng sầu
Sao người nín lặng bên lầu rêu phong?
Ta đứng trơ đây bêu má phấn
Mà thương thiên hạ sống bơ vơ
Chiến tranh đẫy túi phường buôn máu
Danh nghĩa chồi lên những sọ dừa
Nguyễn Huệ cớ sao thành phản nghịch?
Để loài mãi quốc dựng ngôi vua?
Nước vòng ngọc sáng gương trong vắt
Mây chẳng buồn chơi với bóng cờ
Những thơ ca bất hủ nhất của Việt Nam ở phương diện hào hùng, đương nhiên bao giờ cũng là để phản ứng với phương Bắc. Và để cầu hòa bình.
NHỊ LINH
***
Khi được hỏi về vở kịch Kiều Loan, Hoàng Cầm đưa hai tay lên trời mà than: “Định mệnh! Vở kịch đã vận vào cả cuộc đời, kinh quá!”
Có một quan điểm xưa nay vẫn cho rằng thơ vận vào người. Thực ra đó chỉ là hệ luận của tính thần giao cách cảm, với thời gian và sự kiện mà chỉ ở một số người nào đó bắt đươc “làn sóng” này. Chúng tôi gọi đó là khả năng tiên tri của một nhà thơ, của một thi sĩ. Thi sĩ Hoàng Cầm đã “thấy” trước, thấy rất rõ, hay đúng hơn, ông đã tiên tri được cuộc đời của ông, và của cả đất nước hôm nay, cách đây gần 60 năm, khi ông viết vở kịch Kiều Loan:
Kiều Loan ơi khi mưa rụng đầu non
Quê hương ấy mịt mù bao tâm sự
(trích màn I vở Kiều Loan)
Hoặc lớn lao hơn, phổ quát hơn, về đất nước, và con người hôm nay:
Hỡi ai múa kiếm trên lưng ngựa
Giờ đã nằm yên dưới suối vàng
Chí lớn từ xưa chôn chặt đất
Riêng đàn đom đóm lại thênh thang
(trích màn II vở Kiều Loan)
...
SONG NHỊ

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

HAI BÀ TRƯNG THỜI XƯA

Có những vai diễn chỉ dành cho nữ sinh Ban mê...
HAI BÀ TRƯNG THỜI XƯA
Dzung Nguyễn Atkins
...
Năm ấy tôi vào khoảng độ mười bốn, mười lăm.
Khi được các thầy cô ở trường chọn cho đóng vai Hai bà Trưng lần đầu tiên, tôi vô cùng lo lắng, không biết mình phải làm sao cho đúng vai đại diện một trong hai vị nữ anh hùng dân tộc.
Cô giáo dạy nữ công năm lớp Đệ Ngũ của tôi, thì thầm vào tai "Em nhỏ bé, ngày hôm ấy nhớ độn ngực lên, trông cho nó oai". Ở tuổi đó, tôi nhìn các thầy cô, dù là họ cũng không cách xa bao nhiêu tuổi, nhưng dường như họ vẫn thuộc vào một cái khuôn khổ cách biệt, như thể là họ ở vào thế giới nào khác, không thuộc về thế giới của tôi. Lời dặn dò thân mật như một người chị của Cô, tôi hơi thẹn, nhưng lại làm tôi cảm kích cho đến bây giờ. Bà chị lớn của tôi, chị Giáo, cũng đã từng làm Hai Bà Trưng mấy năm trước đó, thế nên chị hiểu ngay và giúp tôi hoàn tất chuyện ấy không trở ngại gì. Chỉ có một điều khổ cho tôi là vì tôi không quen mũ áo đóng tuồng cho nên, suốt cả ngày hôm ấy tôi cứ lom khom như một bà còng.
Rồi làm sao tôi quên được ngày hôm làm lễ tưởng niệm Hai Bà long trọng ấy.
Ở sân trường đông nghẹt những học sinh háo hức vây quanh, thích thú ngắm xem. Còn các thầy cô thì nhìn chúng tôi đầy lo lắng, băn khoăn, vì con voi thì to lớn nặng nề, phục phịch khổng lồ, mà cái ghế ngồi cho Bà Trưng thì eo ơi, sao mà nó ở mãi tuốt tận trên cái lưng kia, thấy sao mà nó cao vời vợi, nghễu nghện đến thật hãi hùng. Cứ mỗi lần nó di chuyển thì cái ghế cũng lắc lư, chòng chành, ngả nghiêng, lung lay theo nó. Y như thể là cái ghế ấy, nó cũng sẵn sàng, sắp sửa "bay theo chiều gió" trong bất cứ lúc nào.
Điều khiển con voi là một anh người Thượng, cũng mũ áo không khác gì đóng vai tuồng thứ thiệt, anh nhìn tôi với đôi mắt đầy thiện cảm. Miệng anh hí họ, tay giựt cái liềm mũi nhọn vào một bên đầu con voi, khi nó vừa quỳ hai chân trước xuống, là vừa kịp cho cô Nữ-Hầu xinh rất xinh đẹp của Bà Trưng, có tên rất dễ thương Thanh Xuân hiện nay ở Texas, phóng lên ngồi ở cái ghế phía sau, tay nắm chặt vào cái lọng che đầu để giữ thăng bằng.
Còn phần tôi thì cũng mũ mão, áo bào xúng xính, đu bay theo cô bé ấy, ngồi chót lọt, gọn ghẽ vào trong cái ghế bành to tướng, trước khi mà chú voi kia phì phò, phục phịch, thủng thỉnh đứng lên. Để rồi, lại một lần nữa, cái ghế, cái lọng, cái ngã, cái nghiêng, và sợi dây thừng cột nó, cứ kêu lên kót két, kọt kẹt, nghe chừng như vất vả vô cùng.
Tôi không biết cô bé Nữ-Hầu Thanh Xuân ngồi ở đàng sau lưng tôi nghĩ gì, nhưng rõ ràng tôi nghe thấy những tiếng thở phào nhẹ nhõm của các thầy cô đứng quanh gần đó. Đám bạn trong trường la hét reo vui, y như là đang chứng kiến hai tay chạy đua vừa đặt chân tới đích, hay là một màn xiệc trình diễn đu bay, mà hai đứa tụi tôi vừa thoát thân một cách mầu nhiệm...
Tay tôi bám chặt cái thành ghế, đầu thì suy nghĩ miên man, chả biết làm sao mà bà chị lớn của tôi có thể đứng trên mình voi, tuốt kiếm ra được như mấy năm trước. Các chị ấy thật là can đảm. Phần chúng tôi năm nay, không thấy ai nhắc gì đến việc đó cả, tôi liền cứ lờ việc đó đi, đàn em thua đàn chị một tí chả có sao đâu.
Rồi tôi lại phân vân không rõ ngày xưa Hai bà đánh giặc thế nào để mình phải đóng vai này cho nó trọn vẹn, cho xứng danh là con là cháu. Một phần khác, còn để đáp lại sự ưu ái của các thầy cô đã tin tưởng mà giao cho tôi cái vinh dự lớn. Mà lại, còn có thể là một diễn viên thứ thiệt, tôi cũng muốn làm hài lòng sự ngưỡng mộ của đám đông kia.
...
Suốt con đường dài từ trường đến sân vận động, người ta mừng đón Hai Bà Trưng.
Trước những ánh mắt ái mộ, chiêm ngưỡng của họ, tôi không khỏi nhắc nhở mình, là mình chỉ đang khoác lên cái áo, đóng vai trò như ở trên sân khấu, chính cái anh linh sáng rạng của hai vị nữ anh hùng mới thực sự là điều dân chúng yêu quý, mến mộ đấy mà thôi.
...
Tôi cứ đăm chiêu như vậy, nên những tiếng chuông, tiếng trống, tiếng kèn, tiếng người, tiếng hí họ, và rồi cho cả đến suốt buổi lễ đã qua đi lúc nào, tôi chả hay chả biết.
...
Dzung Nguyễn Atkins
(Trích trong Đặc San 60 năm trường Trung Học BMT)

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

"Á ĐÙ" CÓ NGHĨA LÀ GÌ ? *Phạm Hoài Nhân

Thời @ nói mình là "nhìu chiện"...
"Á ĐÙ" CÓ NGHĨA LÀ GÌ ?
Phạm Hoài Nhân
Chắc các bạn cũng như tui, đều cho rằng “Á đù” xuất phát từ một từ rất tục tĩu mà ra nên ngại sử dụng. Haizzaaa, nó tục tĩu lắm nên xin phép không nhắc xuất xứ ấy ở đây, chỉ biết rằng “Á đù” là một thán từ nhằm diễn tả trạng thái “thiệt là chịu hổng nổi!”, “tệ hại như vậy sao?”, “bậy bạ hết sức!”…
Mới đây, qua nghiên cứu, tui được biết rằng “á đù” không phải xuất phát từ cái chữ mà mọi người vẫn nghĩ. Vậy nó là gì?
Là vầy. Mọi người đều biết trong tiếng Anh chữ education nghĩa là giáo dục. Từ đó sinh ra chữ viết tắt edu để chỉ những gì liên quan đến giáo dục luôn. Thí dụ như: trong tên miền, những tên có phần đuôi là .edu là của tổ chức, đơn vị ngành giáo dục, EduGame là trò chơi có tính chất giáo dục, vv…
Ngành giáo dục Việt Nam luôn tạo ra những thành tích kỳ tài, từ cải cách giáo dục, tới vào trận đánh lớn xét tuyển đại học, tới biên soạn sách giáo khoa… Những thành tích ấy kinh hoàng tới mức người nghe, dù là người Việt hay nước ngoài nghe qua đều sửng sốt, không biết nói gì, không biết nhận xét ra sao, chỉ biết thảng thốt kêu lên: Edu?!
Tâm trạng của người thốt ra thán từ trên từ chỗ kinh hoàng sửng sốt rơi xuống nỗi thất vọng tột cùng, cho nên âm tiết đầu vút lên cao: É , còn âm tiết sau rơi xuống não nề: đù… Lâu ngày, âm tiết đầu biến thành Á vì nó thể hiện sự bàng hoàng nhiều hơn. Thế là ta có thán từ Á đù!
Vậy đó, á đù chẳng những không phải là một từ tục tĩu mà là một từ rất có giáo dục. Các bạn cứ dùng tự nhiên, đừng ngại nha!
Phạm Hoài Nhân

Một thời đã qua đi những buồn vui... không của riêng ai...

Một thời đã qua đi những buồn vui... không của riêng ai...
NỖI ÁM ẢNH LÍ LỊCH
Mười bốn loại lý lịch
Ông Nguyễn Đình Nguyên hiện là một chuyên gia về bệnh loãng xương tại Australia, đã từng học đại học tại Việt Nam vào những năm 1980 nhớ lại:
“Trước khi bước vào kỳ thi đại học thì chúng tôi phải bước qua một kỳ khai lý lịch. Nếu tôi nhớ không lầm thì lý lịch của chúng tôi được xếp từ 1 cho đến 13. Chúng tôi cũng có nghe tới 14 nhưng tôi chưa thấy bạn nào bị như vậy. Tôi được xếp hạng thứ thứ 11 tức là gia đình (mà họ gọi là) ngụy quân, ngụy quyền ở cấp bậc nhỏ. Loại 12 thì họ gọi là có nợ máu với nhân dân, tức là đi quân đội và dường như là xếp từ thiếu úy trở lên. Loại 13 là những sĩ quan cao cấp, hay là sĩ quan công giáo, tôi cũng không biết tại sao.”
Không phải ai cũng biết là mình bị xếp loại lý lịch như thế nào như ông Nguyễn Đình Nguyên. Ông Nguyễn Thanh Liêm thi đại học vào năm 1978 nói:
“Thưa anh bản thân tôi không biết họ sắp xếp như thế nào, bởi vì tất cả đều diễn ra ngầm, không có một chủ trương, một chính sách nào đưa ra rằng con cái của những người thuộc chế độ cũ bị đối xử không giống như những người khác.”
Trong thời gian từ năm 1975 cho đến khi Việt Nam thực hiện việc cải cách kinh tế vào năm 1986, hồ sơ dự thi đại học của tất cả học sinh được nộp lên một cơ quan gọi là Ban tuyển sinh tỉnh hay thành phố. Nhưng theo một chuyên viên xin được dấu tên hiện làm trong ngành giáo dục tại Việt Nam, thì cơ quan này chỉ là nơi làm công việc hành chánh của Bộ giáo dục. Theo chuyên gia này thì nơi quyết định số phận của các thí sinh là chính quyền địa phương. Ông nói về những người có lý lịch được xếp vào loại xấu
“Người ta đã xếp loại trước và người ta đã chuyển cái loại lý lịch đó cho các Ủy ban quân quản, hay ủy ban nhân dân từ cấp phường trở lên. Nghĩa là đối với số đó thì anh có thi, có đậu đại học, thì cái giấy đậu đại học cũng không tới được gia đình anh. Như vậy người dân bình thường người ta không biết đâu. Hay bên ngành giáo dục, người ta chỉ chấm thi thôi, còn chuyện em đó tại sao đậu mà không đi học thì theo kinh nghiệm 40 năm làm trong ngành giáo dục thì tôi biết là bên ngành giáo dục không có quyền biết cái đấy.”
Với hệ thống phân loại đến 14 cấp lý lịch như vậy, trình độ của các sinh viên trúng tuyển rất chênh lệch nhau. Ông Nguyễn Đình Nguyên cho biết là vào năm 1984, điểm của cấp lý lịch thứ 11 như ông vào Đại học Tây Nguyên là 15/30, nhưng trong lớp có cả những bạn học chỉ đạt có 3 điểm.
Không những bị hạn chế ở cánh cửa bước vào đại học, các sinh viên có lý lịch gọi là xấu cũng sẽ không được đi nước ngoài để du học. Ông Nguyễn Đình Nguyên nói:
“Chúng tôi không có cơ hội nào để đi du học nước ngoài ở loại lý lịch 11, chúng tôi chỉ có đậu và trượt, dù ở số điểm rất cao chứ không có cơ hội nào xuất ngoại để du học cả.”
...
Kính Hòa, phóng viên RFA
(Trích từ nguồn http://www.rfa.org/vietnamese)

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

MƯA BUỒN TUỔI THƠ

Vẫn còn thời xưa ấy... “nhất nam viết hữu – thập nữ viết vô”!
MƯA BUỒN TUỔI THƠ
Mưa có thể mang lại cho đất trời, cảnh vật và con người sự dịu mát sau những ngày hè oi ả. Nhưng với Nó. Mưa chỉ mang đến nỗi buồn. Tuổi thơ của Nó gắn với những cơn mưa.
Nó được nghe Ngoại kể ngày Mẹ Nó chuyển dạ sinh Nó, là một ngày mưa dầm dề như báo trước cuộc đời không tươi sáng của Nó. Quả không sai. Ngay ngày Nó chào đời. Ngoại khóc. Mẹ của Nó cũng khóc. Nhưng họ khóc không phải vì niềm vui vỡ òa khi gia đình có thêm một thành viên mà họ khóc vì Nó được sinh ra không như mong đợi. Nó không phải là con trai. Nó không phải là người nối dõi tông đường như kỳ vọng của cả gia tộc, của Nội và của Bố Nó. Ngày Nó chào đời. Bố Nó đã uống rượu nhiều hơn thường lệ và mắng Mẹ Nó nhiều hơn vì “không biết đẻ”.
Tuổi thơ của Nó cứ thế trôi đi trong những cơn mưa dai dẳng u buồn, không một ngày vui. Ngay từ khi bắt đầu “biết” thì Nó đã biết những trận đòn vô cớ từ Ba Nó dành cho Mẹ và biết những lời la mắng vô lý của Mẹ Nó dành cho Nó, bởi Nó đã không ra đời với hình hài của một thằng con trai. Nhất là những ngày trời mưa. Một người với công việc tự do như Bố Nó càng có thời gian rảnh nhiều hơn, càng uống rượu nhiều hơn, càng đánh và mắng nhiếc Mẹ nó nhiều hơn… để rồi không biết từ lúc nào Nó trở nên sợ hãi những cơn mưa. Nó đã gắng sức nhiều hơn để sống ngoan, để làm việc chăm chỉ, để lễ phép với xóm làng, để yêu thương cha mẹ và phấn đấu nhiều hơn để là một học sinh xuất sắc trong nhà trường… Vì nó hy vọng với những kỳ tích ấy, Nó sẽ được Bố Nó công nhận sự có mặt của Nó trên đời và được thừa nhận Nó cũng có “giá trị” như một thằng con trai. Nhưng không. Dường như mắt Bố Nó không thể “sáng” sau những “cơn mưa” về tư tưởng trọng nam khinh nữ, và không thể “mở” sau những “cơn mưa” của thái độ coi thường nơi một số người đàn ông trong làng. Những “cơn mưa tiêu cực” đã giăng mắc và ám ảnh trên cuộc đời của Bố Nó và lây cả sang Nó. Nó cũng chỉ thấy cuộc sống của Nó toàn một màu xám xịt ảm đạm.
Và rồi Nó nghĩ Nó cần phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi ngôi nhà tuổi thơ chứa đầy nỗi buồn của Nó. Nó quyết định đi tu. Với Nó lúc này, đi tu chỉ là để trốn chạy khỏi một thực tế nghiệt ngã. Khi nghe tin Nó đi tu. Mẹ nó khóc. Bố Nó không nói gì và cũng chẳng quan tâm, vì việc Nó vào dòng cũng không làm Nó trở thành một thằng con trai và chẳng làm thay đổi tình trạng nối dõi trong gia tộc nhà Nó.
Đời sống trong Dòng của Nó đã không còn những trận đánh vô cớ hay những lời quát mắng vô lối. Vậy nên đã có lúc nó cảm thấy được “cánh hoa đẹp của mùa xuân”, cũng có khi là “chút nắng hồng của mùa hạ”, có lúc là “những cơn gió mát của mùa thu”, nhưng phần nhiều là những “u ám của mùa đông”, xen vào những u ám ấy là những cơn mưa bất chợt. Mùa đông vốn đã thường đem đến cho người ta những giá lạnh cô đơn. Nhưng sự cô đơn ấy sẽ tái tê hơn nhiều khi gặp những cơn mưa trái mùa. Đó là khi Nó nhớ lại tuổi thơ, tưởng tượng lại thái độ của Bố và hình dung ra nỗi buồn lặng lẽ ngày qua ngày của Mẹ… Những lúc ấy, Nó lặng lẽ ngồi một mình, lặng lẽ buồn và lặng lẽ nghĩ tưởng. Nó nghĩ lại rằng suốt mấy năm qua trong nhà Dòng, Nó cứ sống như một nốt nhạc trầm bên cạnh muôn vàn cung bậc vui tươi khác nhau của cộng đoàn dù thường được chị Giáo và các chị em đồng trang lứa quan tâm hỏi han, động viên, Nhưng không hiểu sao Nó thấy không đủ dũng khí bước ra khỏi những màn mưa đang giăng mắc trong cuộc đời. Hoặc cũng có thể đó là hậu quả của các cơn mưa với những giọt nước táp vào mặt làm Nó “không thấy đường đi” và chẳng biết sẽ về đâu.
Dù không dám bước ra khỏi nỗi buồn của chính mình và không dễ mở lòng với người khác. Nhưng Nó lại nói chuyện được rất nhiều với Giêsu vì Nó thấy Ngài là một người bạn an toàn. Nó biết Ngài lúc nào cũng ở trong thinh lặng tuyệt đối như vậy thì sẽ không tiết lộ cho người khác những bí mật đáng xấu hổ của gia đình Nó cũng như những tổn thương trong tầm hồn của Nó. Ngài là điểm tựa duy nhất của Nó.
Thế rồi một ngày kia Nó được “đánh động” khi nhìn lên cây Thánh Giá – nơi mà Nó vẫn nhìn ngắm mỗi ngày, nhưng hôm nay mắt Nó mới “mở ra”. Nó thấy Thánh Giá có một thanh dọc và một thanh ngang. Và Nó chợt nhận ra Nó mới chỉ sống theo thanh dọc của cây Thánh Giá, tức là mới chỉ có tương quan với Chúa mà chưa sống thanh ngang, nghĩa là chưa sống tương quan với những người xung quanh khi còn co mình lại như thế này. Sau ngày đó, Nó sống khác. Vui tươi hơn. Cởi mở hơn. Biết chia sẻ hơn. Dấn thân hơn. Mọi người xung quanh đã thấy nụ cười trên gương mặt Nó. Nó cũng không né tránh gia đình nữa, đã về thăm Bố mẹ nhiều hơn và đôi khi còn dám “tranh luận” với Bố Nó về tư tưởng “nhất nam viết hữu – thập nữ viết vô”.
Cuộc sống của Nó bắt đầu đẹp hơn, ý nghĩa hơn. Và Nó cứ thể thẳng tiến trên hành trình dâng hiến. Giờ Nó đã là một nữ tu đầy tươi vui và năng động. Bố Nó đã không còn những mặc cảm ám ảnh vì sinh ra toàn “vịt giời” nữa. Trái lại, trong ngày lễ khấn dòng của Nó, Bố Nó nghĩ mình đã sinh ra một “nàng thiên nga”.
...
...
Núi Cát, Đaminh Bùi Chu

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

NGHĨA TRANG MỚI CỦA GIÁO XỨ THÁNH TÂM BAN MÊ THUỘT

Con người có cố có ông,
Như cây có cội, như sông có nguồn.(Ca dao)
NGHĨA TRANG MỚI CỦA GIÁO XỨ THÁNH TÂM BAN MÊ THUỘT
Theo thông tư của UBND thành phố Buôn Ma thuột (số 357/ QĐ-UBND), đề ngày 12. 01. 2017, về việc đóng cửa Nghĩa trang Giáo xứ Thánh Tâm Ban Mê Thuột: không cho phép thực hiện các hoạt động táng gồm chôn cất, mai táng, hỏa táng và các hình thức táng khác tại nghĩa trang Giáo xứ Thánh Tâm, đường Phan Chu Trinh, phường Tân Lợi, thành phố Buôn Ma Thuột…Lý do: nghĩa trang Giáo xứ Thánh Tâm nằm trong khu dân cư, không phù hợp với quy hoạch xây dựng đô thị và quy hoạch hệ thống nghĩa trang thành phố BMT đã được UBND tỉnh phê duyệt.
Lúc 08g30 ngày 24. 01. 2017, linh mục Giu-se Trịnh Văn Hân, quản xứ giáo xứ Thánh Tâm BMT đã đến nghĩa trang mới để làm phép nghĩa trang. Đây là khu đất sườn đồi thoai thoải, rộng 2,2 hecta, cách trung tâm thành phố 07km thuộc phường Tân Lợi (đường đi Quảng Phú, huyện Cư M'gar tỉnh Đắk Lắk). Khu đất đã được UBND tỉnh phê duyệt và xây tường rào chung quanh.
Giáo xứ Thánh Tâm đã thiết kế một cổng ra vào nghĩa trang, xây dựng một bệ cao đặt tượng Chúa Phục Sinh, một bồn hoa, hệ thống phun nước và những lối đi bằng bê-tông phân chia khu đất thành từng ô theo thứ tự A, B, C..., một nhà dành cho người bảo vệ nghĩa trang. Công trình còn nhiều hạng mục phía trước, sẽ lần lượt được giáo xứ tiếp tục thực hiện.
...
(Trích theo "GX. Thánh Tâm làm phép nghĩa trang mới" của ANH THƯ đăng trên http://gpbanmethuot.vn/)

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

NHÀ THỜ GIÁO HỌ GIUSE Ở PHỐ BAN MÊ

“Hết mọi việc chúng con làm, đều do Người thực hiện”
“Jih Jang bruă phung hmei ngă ăt Aê Diê S’ ai”( Is. 26,12)
NHÀ THỜ GIÁO HỌ GIUSE Ở PHỐ BAN MÊ
Địa điểm Nhà thờ Giuse số 118 Y Moan, TP. Buôn Ma Thuột.
...
Giáo họ Giuse thành lập ngày 19/03/1974 qua 07 nhiệm kỳ Ban hành giáo và 05 đời linh mục quản nhiệm, đặc trách từ 16 gia đình 108 nhân danh đến nay Giáo họ đã có 12 Giáo Khu với 507 gia đình và 2452 nhân danh người Kinh, 01 giáo buôn có 05 Tổ liên khu với 198 gia đình và 1008 nhân danh người sắc tộc Êđê. Qua các thời kỳ luôn được sự hướng dẫn và coi sóc của các Linh Mục Quản xứ, quý Thầy chủng sinh và Quý Soeur của các Dòng tu trong mọi hoạt động và sinh hoạt của Giáo họ.
Được sự cho phép của Đức Giám Mục Giáo phận, được sự quan tâm giúp đỡ của quý cấp chính quyền địa phương, đến nay Giáo họ sẽ khởi công xây dựng một Thánh đường với quy mô cho hơn 1000 người và địa điẻm này đã được Tòa Giám mục chọn là nơi thường xuyên tổ chức các cuộc Tĩnh huấn cho các Giới hàng năm của toàn Giáo phận. Đây là một vị trí thuận lợi cho việc sinh hoạt Tôn Giáo Trung tâm của Giáo Phận Ban Mê Thuột, vì vậy việc xây dựng Ngôi Thánh đường tại đây vừa có ý nghĩa Đại diện cho văn hóa Tôn giáo Khu vực Thành phố Buôn Ma Thuột, vừa có tính chất vĩnh cửu và phù hợp với kiến trúc mỹ quan Tôn giáo của khu vực.
...
(Trích trong DIỄN VĂN KHAI MẠC LỄ KHỞI CÔNG
CÔNG TRÌNH NHÀ THỜ GIÁO HỌ GIUSE NGÀY 16/10/2013 của
Đa Minh Nguyễn Ngọc Hiên chủ tịch BTV/HĐGH Giuse)