Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

CÔ BẠN HỌC NGÀY XƯA

Cũng nhờ trang mạng của lớp thbmt74 do thầy giáo Chung Phước Khánh khởi xướng, tôi gặp lại cô bạn hàng xóm sau 38 năm...
CÔ BẠN HỌC NGÀY XƯA
Đang buồn như con chuồn chuồn thì bắt được thư của Nam Đà, mình thích quá... có chỗ để xả... (không được giận nghe). Đạt đang định về Sàigòn chữa bệnh dài cổ đây. Khi nào về mình sẽ điện cho Hồng A và Nam Đà dẫn đi quán Hoa Vàng theo lời hứa trên BMT đấy.
Nam Đà à! Bạn có biết không... sau cuộc hội ngộ vui cùng Trần Dzung, cùng với nhiều bạn bè. Đạt được quen lại nhiều anh, nhiều chị... tưởng như quên mất rồi. Đúng là vui ơi! Trần văn Chấn, Nguyễn thị Hồng, Tạ thị Nam Đà, Nguyễn thị Ngọc Ánh... những người bạn khác lớp gặp lại đầy chất văn nghệ học sinh như bạn Thạch, bạn Thắng, bạn Nam... Rồi mình chợt nhớ đến những người bạn không có mặt hôm ấy. Một chút lắng đọng và Đạt đang viết về các bạn ấy... chỉ mong muốn tên của các bạn được hiện diện trên bảng thbmt74. Một mong ước nhỏ nhoi thôi mà!
Nam Đà có nghe mình nói không đấy! Đọc thơ văn các bạn làm, đúng là vừa bản lĩnh cũng vừa đẳng cấp nữa. Mình có làm thơ thì cố làm theo lối dự bị, chắc ngang mức này thôi (ngày trước đi học cũng học đến dự bị rồi xì tốp) không khá lên được. Mình kể cho bạn nghe, có một bài thơ viết rất thật làm mình nhớ đến con đường đi học của mình. Con đường ngày xưa ấy đi qua những giao thông hào,dọc đường giăng đầy kẽm gai, những hầm hố để tránh bom đạn... đi qua nhà cô bạn học (chung các mái trường... tiếc là lại không chung lớp). Cô bạn đó nhiễm vi rút quậy từ năm đệ ngũ gặp Nam Đà bệnh càng nặng thêm? Có nhớ ra chưa! Là Nguyễn thị Thanh Hương! Bài thơ "buồn và tôi" của Thanh Hương có những câu không phải tháp ngà đâu, mà là chứng nhân đấy:
"Buồn theo đạn, rít trên đầu
Mắt chưa tròn giấc gợn sầu chiến tranh
Đêm nghe đại bác cầm canh
Mai còn tôi dưới xanh xanh bầu trời"
Đạt còn nhớ như in tiếng rít của đạn 122 ly ngày ấy, dù đã trú ẩn dưới hầm, nhưng vẫn nghe rất rõ... chíu... chíu... chiiiiiiiiiiíu. Oooành... cứ như nổ trên đầu mình. Sợ lắm Nam Đà à! Xóm của mình bị rơi trúng, xóm của bạn Vũ An Dương sát xóm Thanh Hương cũng bị... Ừ thôi! không đùa được với chiến tranh.
Mình có làm bài thơ về cô bạn học ngày xưa đó. Nam Đà xem thử có làm tổn thương người ta không nhé. Phải thư gấp để mỉnh sửa lại nhé.
ngày xưa ai gọi bà già
từ mai xin gọi bạn là tiên cô
công phu tuyệt đỉnh thiên thơ
nổi buồn vây đánh không sơ sẩy gì
lạ thương thay chú mèo khờ
vô tâm... cũng đã thẩn thờ trống không
xưa ai ước có Từ công...
sao ta lại thích anh chàng từ quan
tình tiên một cõi... tình tang
hơi đâu vướng víu đa mang tình trần
có duyên có nợ có phần
không chung ta cũng mấy lần liêu trai
lên ngàn tìm củ khoai mài
không sùng không sượng dạ này khỏi chê
thôi thì cóp nhặt lời quê
xem qua nhấp nhẹ chén trà vô ưu.
Nam Đà ơi! Cái bệnh của mình là do ngóng thư của Thanh Hương nhà bạn đó. Nửa tháng rồi mà mình không biết "bà già ấy" tu tiên ở đâu, hay đang luyện công với mấy pho toán kíp bên trời tây của Dzung mít ướt... Nam Đà thì biết rõ hơn mình nhe.
Nam Đà không nên ưu ái cho mình điểm cao thế. Ngộp thở! Đạt chúc cô giáo luôn tươi xinh với nụ cười 8x. Vui nghe... ke... ke...
Thân ái,
Phạm Đình Đạt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét