Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Chuyện đường rừng... MÙA MẬT ONG RỪNG

Chuyện đường rừng...
MÙA MẬT ONG RỪNG
Hàng năm từ tháng ba đến tháng 6 là mùa hoa rừng nở, cũng là mùa ong đi tìm mật. Mật từ hoa là lộc rừng được thiên nhiên ban tặng cho con người. Ở Nam Tây Nguyên, mỗi năm những người đi ong lấy về hàng ngàn lít mật, mang lại nguồn thu nhập không nhỏ cho gia đình mình. Nếm vài giọt mật ong rừng ngọt lịm, thơm phức làm lâng lâng lòng người. Nhưng ít ai biết rằng để có được mùi vị ngọt ngào vàng sánh ấy, người đi ong không chỉ bán mồ hôi, nước mắt mà còn bán luôn cả hình hài. Họ trải qua bao sự gian truân vất vả, thậm chí mất mạng giữa rừng già heo hút.
...
“Ong là một loài sinh vật đặc biệt, về tổ chức giống như con người nhưng có sự phân công, phân nhiệm rõ ràng và kỷ luật nghiêm ngặt hơn. Trong đàn ong, đối với những con lười biếng chỉ biết hưởng thụ đều bị đồng loại xua đuổi ra khỏi tổ, sống vất vưởng vài tuần rồi chết”, ông Lực mở đầu câu chuyện một cách từ tốn.
...
“Tôi theo nghề tổ này từ lúc 12 tuổi. Mật ở vùng hạ Lào vàng và đậm đặc hơn, có tổ to bằng chiếc chiếu, nằm vắt vẻo dưới thân nhánh cây cao. Nhiều khi phải trèo 3 tiếng đồng hồ mới đến, khi đến nơi rồi còn phải tính toán để lại cái gì lấy đi cái gì. Mục đích không để đàn ong bị sát thương mà còn chừa lại cho chúng cái ăn vào mùa hoa rừng cạn kiệt. Người thợ ong chân chính nào cũng đều có tâm với nghề, lấy mật nhưng phải biết bảo vệ rừng, bảo vệ ong, bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng mới gọi là thợ. Mà muốn trở thành thợ có tâm phải biết được sự bền vững song song để tồn tại. Nhiều lần bọn tôi gặp một tổ ong, chứng kiến hàng nghìn con ong nằm chết la liệt. Xót xa tôi cầm lên ngửi mới phát hiện mùi thuốc diệt côn trùng. Cứ như thế này thì khoảng chục năm nữa ong mật sẽ vắng bóng thôi. Hơn 40 năm trong nghề, tôi theo dõi và nhận ra những con người bất nhân ấy đều phải trả giá một cách đau thương.
...
“Muốn biết con ong làm tổ ở đâu, người tìm mật phải bắt đầu từ những khe nước. Nơi đó, những con ong thợ sẽ ra lấy nước, mình nhìn theo đường bay của chúng mà tìm ra tổ. Con ong rất khôn, khi lấy nước xong không bay thẳng về nhà mà nó sẽ bay vòng vèo để đánh lạc hướng “kẻ thù”. Có con lấy nước xong, quay đầu chui vô bụi, chờ một lát mới chui ra bay thật cao về tổ, đây là loại ong già từng trải. Ngược lại, loại ong tơ thường bay chậm, nhưng lại la cà đâu đó một lát rồi mới chịu về”.
...
Sau khi phát hiện ra tổ, hai thầy trò đi chặt dây rừng, rồi cứ khoảng 1m thì buộc một vòng từ thân đến tổ ong. Đây chính là cái thang để người thợ trèo lên lấy mật. Theo ông Lực, có nhiều tổ ong phải làm từ 30 đến 40 nút dây mới đến nơi. Trước khi bắt đầu trèo, anh Lợi hái một nắm lá rừng có hình dáng như là me chua bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến xong nhổ ra tay rồi xoa lên da, trong phút chốc anh trở thành một người có sắc màu kỳ lạ. Sau đó đi tìm những cành cây khô nhỏ, quấn lá rừng tươi quanh bên ngoài, bật lửa đốt, gọi là “trái khói”. Công đoạn cuối cùng, anh vai mang theo chiếc gùi kèm theo sợi dây để thả mật, tay cầm trái khói, anh Lợi chậm rãi leo lên cây từng nấc. Khi đến tổ, đàn ong bay dạt ra để lộ bánh mật vàng ươm. Anh Lợi cẩn thận chuyền cành bẻ mật rồi thả dây từ từ xuống...
...
Người lấy mật còn để lại một phần cho ong tiếp tục bổ sung theo lượng hoa đầu mùa. Ong cung cấp năng lượng cho người, thụ phấn cho hoa. Điều đặc biệt, cả ong lẫn người đều là những chuyên gia lão luyện, rất giỏi trong nghề nghiệp của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét