Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Quà vặt ngày xưa... GỎI KHÔ BÒ ĐU ĐỦ XANH

GỎI KHÔ BÒ-MÓN NGON NGÀY ẤY

 Thời đi học , gỏi khô bò là món ăn học sinh nào cũng mê, con trai cũng như con gái nhưng về phía con gái thì nhiều hơn, có lẽ tại con trai mắc cỡ nên nếu có muốn ăn cũng khó xử. Bọn con gái chúng tôi thì khác , giờ ra chơi là đến ngay xe gỏi khô bò do chú Ba độc quyền bán trước cổng. Mà món gỏi này của chú quả là ngon tuyệt, cứ nhìn những sợi đu đủ xanh bào xanh mướt, những miếng khô bò ướp chế biến màu nâu đen đều tăm tắp cùng với mùi nước tương đen đặc trưng, (sau này có biến tấu thành nước mắm pha tỏi ớt) không lẫn vào đâu được rồi những lát ớt đỏ tươi, màu xanh của rau quế... , đậu phộng rang dòn quyện vào đựng trong chiếc dĩa nhôm đủ để kích thích vị giác của đám học trò mê ăn , háu đói như chúng tôi ngày ấy.
Chuyện gỏi khô bò bình thường như thế thì chẳng có gì đáng nói , nhưng kỷ niệm là có lần lũ con gái chúng tôi đang ăn, cười đùa vui vẻ thì có ngay một kẻ khác phái xuất hiện , hắn ăn một lúc bốn dĩa và thản nhiên trả tiền luôn cho đám chúng tôi và đi vào cổng trường sau khi nhìn tôi cười nhẹ. Cả mấy đứa đều ngạc nhiên đến nỗi không đứa nào kịp mở miệng cám ơn, đứa nọ cứ ngỡ quen với đứa kia...Trời đất ơi, hắn không học chung lớp mà cũng không học chung trường bởi sau đó tôi làm một cuộc trinh thám vẫn không tìm ra hắn là ai mới chết! Lũ bạn thì mặc kệ, chúng đã được ăn một bữa miễn phí là sướng rồi, còn tôi ngày nào cũng cố tìm lại cái tên kỳ quái này cùng nụ cười khó hiểu của hắn nhưng hắn bỗng biệt tăm, chẳng bao giờ xuất hiện nơi xe gỏi khô bò của chú Ba lần thứ hai vì đã vào năm học cuối.
Ra trường, lên đại học , một thời gian dài lòng tôi thắc mắc mãi .Rồi thay đổi cuộc đời quá lớn và hắn mất hút đến nay, tôi rất mong gặp lại hắn dù chỉ một lần để nói lời cám ơn mà mình đã nợ vẫn chưa trả được!!! Chết là thế, tôi biết nghĩ thế này là nhảm nhí, các bạn sẽ nói tôi vớ vẩn khi đọc đến đây...nhưng biết làm sao , suy nghĩ của kẻ mơ màng là tôi , việc gì cũng gợi nhớ lung tung...thậm chí các bạn cũng chẳng ai thèm nhớ đến một câu chuyện ăn uống thời học sinh tào lao cách nay gần bốn mươi năm. Và hắn! Có còn trên cõi trần này không? Hay hắn ở phương trời nào đó cũng đã quên béng một hành động ngày xưa mà lâu lâu làm tôi cứ  như một kỷ niệm thời trung học dễ thương khó quên chi lạ.Chưa kể đến việc có lần do đùa giỡn nên tai nạn xảy ra có đứa bị đổ nguyên dĩa nước ... lên người ướt mem , bốc mùi mà đến giờ vào lớp đứa đó đành trân mình chịu trận.Món gỏi khô bò liền đi vào thơ ngay lập tức :
Giờ chơi ăn gỏi khô bò
Run tay làm đổ ướt đồ...của em
Áo em ơi hỡi áo em
Mùi bay khắp lớp...làm em thẹn thùng.
Kinh khủng vậy đó,tuổi học trò dễ thương đến bây giờ tôi cứ nhớ hoài, nhớ mãi. Có lúc mua ngay nguyên liệu về làm món gỏi khô bò hấp dẫn này nhưng không làm sao tìm được ngày xưa, phần vì tay nghề nấu nướng tệ hại , phần vì tuổi già ăn uống sao còn ngon như ngày xưa, bạn bè chẳng còn ai, lại bận rộn vì cuộc sống mưu sinh nên đành chỉ còn là hối tiếc. Tôi lại tiếc ngẩn ngơ những ngày thơ mộng thời cắp sách đến trường có bạn bè yêu thương,có thầy cô kính mến luôn dành cho học trò của mình tình cảm đậm đà cao quý .
 Khoảng trống sân trường luôn là nỗi nhớ đầy vơi, một món ăn ngày ấy cũng làm chúng ta da diết nhớ ...Các bạn tìm thấy gì không khi bất chợt tìm về miền ký ức tuổi học trò xa xưa năm nào???
PHAN THI VINH


Gỏi khô bò Sài Gòn

Đi ăn vặt ở Sài Gòn mà chưa thử món gỏi khô bò thì xem như chưa thưởng thức hết ẩm thực đường phố Sài Gòn. Gỏi khô bò tuy đơn giản nhưng là cả một nghệ thuật ẩn chứa bởi chỉ một dĩa gỏi nhưng tổng hợp hầu hết toàn bộ hương vị chua, cay, mặn, ngọt, cân bằng rất chuẩn, hậu vị tổng hoà rất dễ chịu. 
Nhắc đến gỏi khô bò, phải kể đến những thứ chính yếu làm nên dĩa gỏi đó là thịt bò khô và đu đủ xanh bào. Thịt bò khô phải đạt được độ rắn, mềm và thấm hương vị. Miếng gan bò phải bùi và béo, thoang thoảng mùi bò, chiên độ vừa phải không bị cháy đen. Đu đủ xanh phải được chọn khéo, không quá non để bị đắng và quá già để bị khô. Bào đu đủ xong phải cân chỉnh độ vắt sợi đu đủ sao cho vừa phải để vẫn giữ nguyên được lượng nước, và có độ giòn, ngọt tự nhiên. Ngoài ra đậu phộng phải được lựa chọn và rang vừa lửa để giữ được độ bùi và béo. Cái hồn của dĩa gỏi không chỉ ngoài những nguyên liệu góp phần, mà còn là nước trộn gỏi. Hương vị nước trộn ở mỗi nơi khác nhau, họ có một bí quyết riêng nhưng cơ bản sẽ là nước tương, giấm, sốt ớt được cho vào theo trình tự của mỗi người bán.
Những sắc màu khó cưỡng từ dĩa gỏi khô bò. Ảnh: từ Internet
Những sắc màu khó cưỡng từ dĩa gỏi khô bò. Ảnh: từ Internet
Dĩa gỏi được mang ra cho thực khách gồm lớp đu đủ xanh bào bên dưới, trên là vài miếng khô bò, gan bò, rắc rau thơm, rau răm và đậu phộng, sau đó sốt ớt và nước trộn sẽ được cho vào sau cùng. Vậy là xong một dĩa gỏi với đủ vị chua ngọt và một chút mằn mặn của nước trộn, cay cay của sốt ớt, bùi bùi của đậu phộng. Nét “quyến rũ” trong việc ăn món gỏi này nằm trong cái sự nhai của thực khách, miếng khô bò dai dai sựt sựt dùng kèm với sợi đu đủ xanh bào giòn, kèm thêm đậu phộng giòn tan và một ít rau thơm làm tất cả như bùng nổ trong vòng 1cm sau đầu lưỡi. Các tín đồ của món ăn này, sau khi ăn xong dĩa gỏi còn phải húp hết cả nước trộn gỏi thì mới xem như đã dùng xong một món ăn, lúc đó mới có thể vuốt bụng đứng lên ra về.
Tôi nhớ ngày còn nhỏ, gỏi khô bò được bán bởi mấy chú đạp xe đạp, có thùng gỏi phía sau, trên tay cầm kéo phát ra tiếng “xập xập”, “cách cách”, đó là một âm thanh nhận diện xe gỏi. Mấy buổi trưa trốn ngủ chỉ đợi món gỏi khô bò đi ngang hẻm, kêu ngay một dĩa và ăn lén lút, rồi lại chạy vào nhà vờ như vừa thức dậy. Đó là một phần kí ức trong một miền kí ức đẹp đẽ của tuổi thơ, không bao giờ quay lại được.
Gỏi khô bò - hương vị của một miền ký ức. Ảnh: từ Internet.
Gỏi khô bò – hương vị của một miền ký ức. Ảnh: từ Internet.
Gỏi khô bò bán bởi mấy chú đạp xe rồi “xập xập” “cách cách” này không còn nữa. Nhưng Sài Gòn mà, người ta sẽ cố giữ những thứ xưa cũ đến khi nào còn có thể. Gỏi khô bò chú Năm ở sân nhà 107 đường Nguyễn Văn Thủ, Quận 1 là một ví dụ. Được biết, chú đã bán món này rất lâu, từ hồi trước 75, nghe đâu ở gần nước mía Viễn Đông. Sau này chú dời về khoảng sân tại số 107 Nguyễn Văn Thủ. Cả đời chú chỉ làm một món gỏi khô bò, hương vị món gỏi của chú rất đơn giản. Đó là hương vị của món gỏi ngày xưa, hương vị của thời gian, của một miền kí ức cũ, là những hoài niệm vô tận về miền kí ức đó. Một người đã dành cả đời mình làm một món ăn, hương vị thấm đẫm theo thời gian, không phải rất đáng để thưởng thức sao?
Mint.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét