Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

CÔ GIÁO VÙNG SÂU

Xứ Thượng...
CÔ GIÁO VÙNG SÂU
Đằng sau mỗi buổi dạy học trên lớp, giáo viên cắm có bao thứ phải lo toan cuộc sống thường nhật, phần lớn họ phải “tự cung, tự cấp” bởi nơi họ công tác là một buôn nghèo của người đồng bào dân tộc thiểu số nằm xa tít giữa núi rừng heo hút.
...
Hôm đó chúng tôi ở lại Đắk Sar trong tiếng mưa rừng không dứt, núi rừng sương trắng phủ kín lạnh lẽo. Lâu lâu tiếng thú rừng trên núi lại hú lên từng hồi, đêm về cả bản lại tối như bưng, những ngọn đèn dầu chập chờn đom đóm lại được chong lên, nhiều hộ gia đình người đồng bào ở đây thậm chí không có đèn dầu, chấp nhận “sống chung” với bóng tối mù mịt khi đêm về. Dù đã quen với cuộc sống phố sá nhộn nhịp, đèn điện lung linh nhưng khi vào đây công tác, các giáo viên buộc phải chấp nhận cuộc sống không ánh điện, soạn bài bên ngọn đèn dầu leo lét.
...
Những ngày mùa mưa con đường dẫn vào buôn Đắk Sar tính từ quốc lộ 27 (đường đi Lâm Đồng) quả lắm gian nan. Mưa xuống, đường sá nhầy nhụa rồi những chiếc xe công-nông, xe ba-gác chở nông sản chạy ngang dọc khiến con đường hơn 10km bị xới tung, sụt lún như chiến hào. Cho nên, để không bị ngã, người dân ở đây thường lắp ráp thêm 2 sợi dây xích ở 2 lốp xe để tăng độ bám, tuy nhiên, không hề dễ khi đi trên con đường này. “Mùa mưa thì lo đường sá lầy lội, mùa nắng thì lo khói bụi. Mùa nào cũng khổ…!”...
(Trích "Nhọc nhằn cuộc sống đằng sau bục giảng của giáo viên cắm bản" của Viết Hảo đăng trên báo Dân Trí)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét