Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Hương rừng cao nguyên... NHÀ SÀN Ê ĐÊ

Hương rừng cao nguyên...
NHÀ SÀN Ê ĐÊ
Còn lại ông già với tôi, ông và tôi dò xét lẫn nhau. Ông mời tôi ngồi xuống một cái ghế bằng cây được đẽo khắc rất khéo. Đây chắc là phòng khách của căn nhà. Vách được làm bằng những cây tre đập dập ra, trên vách treo cung tên, những ngọn giáo và cả những cái liềm cắt lúa nữa. Giữa phòng, đối diện với chỗ tôi ngồi, có một cái ghế, cái ngai thì đúng hơn, bằng gỗ đen bóng và cũng được chạm khắc rất đẹp.
Một người đàn bà bước ra trong trang phục đen với những đường viền màu vàng quanh cổ áo và tay áo. Váy cũng màu đen có ba viền vàng ngang thân váy và dưới lai váy, chia thân váy làm ba phần.
Người đàn bà ngồi xuống cái ngai và nói :
– Tôi là Hơbia Abbel Niê, Trưởng buôn nầy, xin chào Cậu.
Tôi phân vân tự hỏi hay bà nầy là mẹ của Nathalie, thì người đàn bà Trưởng buôn đã cười :
– Tôi không phải mẹ của bạn cậu đâu, cậu nghỉ, ăn cơm trưa với chúng tôi rồi sẽ có người dẫn cậu đi gặp Nathalie.
Thật là bà đi guốc trong bụng tôi mà!
Tôi ăn cơm trưa với gia đình bà Trưởng Buôn Kôh. Đó là một đại gia đình, tổng cộng cũng phải gần hai chục người lớn nhỏ. Bữa cơm tuy chỉ có vài món, nhưng quả thật là rất ngon miệng. Cơm được nấu trong những ống tre bằng thứ gạo dẻo và thơm lạ lùng mà tôi chưa bao giờ thấy. Món ăn gồm món thịt rừng nướng chấm muối ớt và một món thịt chua có mùi là lạ, được ăn với rau rừng. Tôi thấy mọi người rất tự nhiên, nên tôi cũng không ngần ngại gì đá một bụng thẳng cẳng, từ hôm qua giờ chưa có cơm mà. Bữa cơm phải nói là quá ngon, thật là cám ơn ông bà chủ nhà.
Ba giờ chiều, một người con rể của ông bà Râysan, tên là Dam Mil đưa tôi đi gặp Nathalie. Chúng tôi đi bộ băng qua đường mòn trong rừng. Anh Dam Mil nầy khoảng ba mươi tuổi, tướng tá nhanh nhẹn, khỏe mạnh. Anh ta cũng vui miệng, hay nói và hỏi tôi nhiều thứ như Thành phố Sài Gòn ra sao…Tôi thấy anh ta vui nên cũng bắt chuyện vui vẻ, nhưng khi tôi hỏi đến Nathalie thì anh ta im bặt một cách khó hiểu.
Sau hai tiếng băng đường rừng, một buôn làng lại xuất hiện. Nhìn sơ qua, tôi cũng biết là buôn nầy lớn hơn Buôn Kôh nhiều, có cả trăm dãy nhà sàn san sát nhau, phía trước là những hàng cây cảnh và bông hoa rất đẹp.
Dam Mil dẫn tôi đi dọc theo những căn nhà sàn dài vào tới giữa buôn và dừng lại trước một căn thật đẹp, nổi bật so với những căn khác. Nhà nào cũng có hai cầu thang hai bên trái và phải cùng kiểu cách như nhau, nhưng cái nhà này hai cầu thang thật đặc biệt. Không biết chúng bằng gỗ gì mà đen tuyền và láng bóng, bên cầu thang trái, hai chiếc nhũ hoa vun tròn ngửa lên đối diện trời xanh.
Từ cửa phía trái nhà, một người bước ra, một cô gái trong trang phục Êđê, cô nhoẻn miệng cười tươi rói:
– Chào mừng anh đã đến Buôn Klây.
Tôi ngây người, Nathalie đó sao? Nàng như một đóa lan rừng trong bộ trang phục truyền thống Êđê.
– Chào em!
Tôi đã qua giây phút sững sờ và chào nàng, tôi rất muốn khen nàng đẹp lắm nhưng chưa dám vì có Dam Mil. Tôi bước lên trên sân gỗ và khi chỉ còn tôi với nàng, tôi thì thầm “Em đẹp lắm!”
– Cám ơn anh! Em đẹp hơn lúc ở Thành phố không anh?
Nathalie cười và nói lớn không e dè chút nào, hình như đây là đặc tính của dân tộc nàng.
Bây giờ tôi mới quan sát nàng. Nathalie hôm nay búi tóc ra sau ót, tai đeo lủng lẳng đôi khoen bạc lấp lánh, trông nàng thật thanh lịch. Chợt, nàng bỗng ngồi xuống ngay… chân tôi và tay thì cởi giày cho tôi. Tôi vội nói:
– Để anh cởi em à.
– Anh là khách quý của em, nên em phải cởi giày cho anh, tục lệ đó anh.
Tôi hiểu ra và không phản đối nữa. Lúc này, tôi mới để ý tới cái sân sàn bằng gỗ bóng lưỡng. Sân này rộng và đẹp hơn sân nhà ông bà Râysan nhiều. Đứng trên sân nhà này nhìn ra chung quanh, tôi có cảm giác ở ngay vị trí trung tâm. Những căn nhà khác bao quanh rất cân đối, xen giữa những căn nhà là những cây cổ thụ phủ rợp bóng mát. Khói lam chiều bốc lên từ phần cuối những căn nhà sàn, khung cảnh đẹp như một bức tranh.
– Anh thấy cảnh ở đây thế nào, anh thích không?
Nathalie, đứng lên và hỏi tôi, làm như nàng đọc được ý nghĩ tôi vậy.
– Đẹp lắm em ! Anh thích lắm!
Tôi tính ga-lăng nàng thêm một câu “nhất là vì có em” nhưng thấy nàng nhìn tôi cười hóm hỉnh, tôi lại thôi,
– Anh thích là tốt rồi!
Tôi nhìn vào mắt nàng, đôi mắt hồ thu như soi thấu tâm can tôi, tự nhiên cái cảm giác đắm say hôm nào ở giữa phố trở lại trong tôi. Nathalie yêu kiều quá, tôi thật là yêu nàng.
– Anh à, lát nữa, anh sẽ gặp mẹ em nhé! Em cũng cho anh biết trước, mẹ em là Trưởng Buôn đó.
Tôi “Ồ” lên một tiếng, hèn chi mà nhà của nàng nổi bật hơn hẳn những nhà khác. Tôi theo nàng vào bên trong nhà khách. Gian nhà khách thật dài, tôi ước phỏng cũng phải cỡ 25 m. Bên phía trái có đặt những hàng ghế cũng thật dài, cỡ 20m. Giữa nhà đặt một chiếc ngai lớn bằng gỗ, lên nước màu vàng nâu óng ánh. Vách cũng được làm bằng những tấm gỗ được ghép theo chiều dọc. Căn nhà nầy mà ở thành phố thì giá trị biết mấy, tôi thầm nghĩ.(sau nầy, nghĩ lại tôi mới thấy cái suy nghĩ nầy thật là thiển cận, chỉ là thói quen tính toán theo tiền bạc, những căn nhà sàn ở tại đây, đúng vào chỗ của nó mới thật sự có giá trị một cách tự nhiên).
Nathalie dẫn tôi đi một vòng để xem những đồ vật trên vách. Nguyên một bộ gồm cả chục chiếc chiên lớn nhỏ. Những cái khèn được làm bằng những ống nứa nhìn thật lạ mắt, có cả những ống sáo đủ màu sắc từ vàng tới đen, những chiếc nỏ đủ cỡ thật đẹp…Toàn là những thứ mà tôi chưa từng thấy, tôi thật là thích thú, tiếc là tôi không có máy chụp hình để ghi lại hình ảnh. Nathalie giải thích từng thứ một cho tôi hiểu qua cách sử dụng và ý nghĩa của những đồ vật, nàng tỏ ra hiểu biết rất nhiều. Tôi đặc biệt thích những cái chiên lớn nhỏ đủ cỡ được treo trên một cây cột. Nathalie đưa cho tôi một cây dùi to vừa tay cầm, bằng gỗ cứng và bảo tôi đánh thử vào chiếc cồng lớn nhất. Một âm thanh trầm ngân dài phát ra rền cả căn phòng .
– Đây là Cồng Mẹ. Khi biểu diễn, khi nào cồng mẹ và cồng cha cũng được đánh trước làm nền rồi mới tới những cồng con, cồng cháu. Nàng giải thích cho tôi.
Tôi lại đánh thử vào những chiếc cồng nhỏ, âm thanh nghe cao hơn. À, tôi hiểu rồi, cồng càng nhỏ thì âm thanh lại càng cao. Nathalie xách chiếc cồng bằng tay trái và tay mặt cầm dùi đánh lên một tiếng. Âm thanh cao vút phát ra và uốn éo kỳ lạ, tôi nhìn thấy ngón tay trái của nàng vuốt qua lại vào chiêng để thay đổi âm thanh giống như một nốt láy trong âm nhạc tây phương, cũng thú vị thật!
( Trích tiếp phần cuối HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN của Nguyễn Đức Diêu)


Hương rừng cao nguyên... BUÔN THƯỢNG

Hương rừng cao nguyên...
BUÔN THƯỢNG
…….
Trời ạ ! Đây là huyện lỵ à? Chỉ lèo tèo xóm nhà xơ xác, may quá, có ánh đèn. Tôi bước lại phía ánh đèn, có vẻ như là một cái quán. Có vài cái bàn, ghế trước sân. Quán lợp tranh, ba phía, trước và hai bên trống lốc, ngọn đèn dầu trên bàn vẫn leo lét. Có lẽ đây là quán Bà Năm, như trong giấy chỉ dẫn của Nathalie, giờ này chắc ngủ hết rồi. Tôi ngồi bịch xuống cái ghế gỗ, thôi đành chờ sáng thôi. Tôi đốt điếu thuốc, nhìn ra bóng đêm nghĩ ngợi bâng khuâng.
Bỗng tôi có cảm giác nhột nhạt sau gáy, tôi quay phắt lại và chút nữa rú lên – một người đàn ông đang đứng nhìn tôi từ lúc nào không biết. Ông ta khoát bàn tay lên, ra hiệu cho tôi đừng sợ,
– Cậu Duy đi đường có mệt lắm không ?
Chút nữa thì tôi bật ngửa ra xỉu, chưa kịp phản ứng gì thì ông ta lại bồi thêm cho tôi một đòn:
– Cậu muốn tôi chở vô ông Râysan?
Tôi lại giật thót người, nhìn ông ta như quái vật:
– Sao… sao… ông biết?
– À, tôi phải biết chứ. Cậu uống cà-phê nhé, cà-phê Ban Mê đấy, rồi nghỉ chút sáng tôi sẽ đưa đi.
Ông ta đi vòng bên hông nhà, rồi một lát sau, xuất hiện bằng cửa trước với ly cà-phê trên tay.
– Cậu mệt thì nằm võng nghỉ lát, để tôi đưa cậu cái chăn, trời gió không có muỗi đâu.
Rồi ông ta lại biến mất vô trong nhà, cái ông nầy cũng khá là bí hiểm!
Tôi cũng khá mệt nên uống xong ly cafe là nằm ịch xuống võng, nằm lơ mơ nghĩ tới Nathalie. Không biết nàng có hiểu được cho tôi, giờ này đang nằm chèo queo nơi đây. Đêm cao nguyên se lạnh, tôi mệt mỏi chìm vào giấc mơ mộng mị với khuôn mặt Nathalie mờ mờ ảo ảo trong bóng đêm.
Tôi mở mắt ra thì trời đã mờ mờ sáng, tiếng gà gáy chan chát tứ phía. Đã có vài người đàn ông ngồi uống cafe, nói chuyện rôm rả. Tôi ngồi dậy, lại cái lu nước bên hông nhà múc nước rửa mặt. Quay vô, thì đã thấy một tô mì nóng hổi trên bàn, người đàn ông lúc đêm, giờ tôi mới thấy rõ, trông ông cũng bình thường, không có gì ghê gớm mà, tôi nhủ thầm.
– Cậu ăn đỡ mì, rồi tôi đưa đi.
Thấy tôi còn chần chừ, ông ta lại tiếp:
– Tôi ăn rồi, cậu đừng ngại.
Tôi ngồi xuống ăn một mạch bay vèo tô mì, làm thêm ly nước trà, khá là no. Ok! Giờ thì tôi lại có thể chiến đấu tiếp rồi.
Ông ta đẩy ra chiếc xe đạp, loại xe đạp thồ, sườn được nẹp dọc thêm hai thanh tre cứng cho chắc.
Rồi ông bắt đầu chở tôi đi xa dần cái xóm nhà huyện lỵ buồn hiu nầy để đi vào …rừng. Con đường đất nhỏ xẻ ngang giữa rừng sâu hun hút. Buổi sáng, rừng thật yên bình, chỉ có tiếng chim ríu rít sau những tàng cây xanh mướt.
Có những chỗ phải xuống xe, dắt xe qua một cây cầu làm bằng một thân cây, bắt ngang con suối nước róc rách trong veo. Dọc hai bên bờ suối, những chùm phong lan trắng muốt, tuyệt đẹp khoe sắc trên cao, lượn lờ sau tàng lá xanh.
Trên đường đi, tôi cố gắng hỏi ông ta về Nathalie nhưng hầu như tôi cũng chẳng biết được gì thêm, hoặc là ông ta không biết, hoặc là ông ta không muốn nói. Tôi chỉ ghi nhận được một điều là khi tôi hỏi về Nathalie thì ông ta gọi là cô Hai với một vẻ kính cẩn lạ lùng. Sao ở đây, cái gì cũng có vẻ bí hiểm thế nhỉ ? Từ Nathalie cho đến cái ông nầy, ai cũng có vẻ bí ẩn gì đó. Thôi kệ, cứ gặp được Nathalie rồi hẵng hay, việc gì phải lo cho mệt.
Phải nói là ông ta khỏe thật, dù là ông ta cũng phải ngoài 50 rồi. Đường đất, nhiều đoạn hơi bị lầy nhưng ông ta vẫn đạp xe băng băng. Có lúc, tôi nói để tôi chở ông thì ông nhất định không chịu, bảo tôi cứ ngồi cho ông đưa đi, và ông rất sung sướng được làm việc nầy.
Đã hơn 9 giờ sáng, con đường bỗng rộng và sáng hơn. Rồi một xóm nhà xuất hiện xa xa.
Tới gần, tôi ồ lên một tiếng. Những ngôi nhà sàn thấp và dài, thoạt trông như những chiếc thuyền giữa biển khơi là rừng xanh bao quanh. Thật đẹp! Tôi tự nhủ thầm.
Ông ta dừng xe trước một ngôi nhà sàn khang trang ở trung tâm.
Ngôi nhà có kiến trúc thật lạ. Đánh vào mắt tôi trước tiên là hai chiếc cầu thang dùng để leo lên nhà. Hai chiếc cầu thang này khác nhau cả về kích thước lẫn hình dạng. Chiếc bên phải, bề ngang khoảng tám tấc, những bậc thang được đẽo lõm từ trong một thân cây. Chiếc bên trái lớn hơn một chút, bậc thang cũng giống vậy nhưng lạ kỳ là trên phần đầu lại có tạc hai phần tròn nhô lên như hai nhũ hoa của người phụ nữ.
Tôi nhìn một vòng qua những căn nhà sàn. Đây là một loại nhà sàn thấp và dài. Sàn nhà chỉ cách mặt đất chừng một thước, nhưng lại có chiều dài khá dài, như căn nhà nầy dài cũng khoảng 30m, có vài căn còn dài hơn nữa.
Trong nhà bước ra một người đàn ông với chiếc áo màu đen, dài phủ gối, trên ngực áo là một khung vải màu đỏ, hình chữ nhật, quần ông ta cũng màu đen. Người đàn ông chở tôi và ông chủ nhà- tôi tạm gọi thế- trao đổi với nhau bằng tiếng của họ. Rồi tôi thấy ông già nhìn tôi, cặp mắt ông ta thật sắc:
– Mời Cậu lên nhà ạ.
Tôi cũng “Dạ” một tiếng rồi sửa leo lên bằng cầu thang bên trái, phía có hai cái nhũ hoa gỗ. Nhưng người đàn ông đã nói với tôi :
– Bên này cậu .
Thật là rắc rối, cái nào cũng là cầu thang mà. Nhưng, nhập gia thì phải tùy tục mà thôi, tôi bước lên nhà bằng cầu thang bên phải.
Lên trên là một cái sân sàn hình vuông lát gỗ, mỗi chiều độ 5m, tôi chào ông già và hỏi:
̣- Chào Bác, Bác chắc là bác Râysan?
– Phải rồi, mời Cậu Hai vô nhà uống nước.
Người đàn ông chạy xe đạp quay qua chào tôi:
– Thôi tôi về.
– Khoan đã chú, để tôi gởi chi phí cho chú đã.
– Không sao đâu, cậu cứ tự nhiên, cậu là thượng khách mà.
Tôi giật mình, “thượng khách” là sao nhỉ? Tại sao tôi lại là thượng khách, thật khó hiểu quá!
( Trích đoạn phần cuối HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN của Nguyễn Đức Diêu)


Hương rừng cao nguyên... ĐƯỜNG ĐI TỚI HUYỆN LĂK

Hương rừng cao nguyên...
ĐƯỜNG ĐI TỚI HUYỆN LĂK
Nàng lại cất tiếng cười reo vui rất tự nhiên như tiếng chim kơ-tia giữa núi đồi cao nguyên.
– Anh giữ miếng giấy nầy nhé, làm theo nó và anh sẽ gặp em. Bây giờ em phải đi rồi, mẹ em bị bệnh nên em phải về gấp thôi.
Tôi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe Nathalie nhắc đến mẹ, trước đây thì tôi có biết là cha nàng đã mất cách nay vài năm rồi.
– Em nhận được thư à?
– Không, em chỉ biết tin qua cái nầy thôi.
Vừa nói nàng vừa chỉ vào đầu nàng.
– Là sao? Anh không hiểu gì cả!
– Rồi anh sẽ hiểu thôi mà. Em đi đây, chúc anh mạnh khỏe nhé.
Rồi kỳ diệu thay, nàng ôm tôi và hôn vào má của tôi, trước sự ngẩn ngơ của tôi và của bao người qua lại trên đường phố. Đến khi tôi tỉnh người ra thì bóng nàng đã mất hút theo chiếc xe buýt cuối đường…
Tuần lễ sau, tôi rủ Phan- thằng bạn thân nhất trong lớp, đi Darlac với tôi. Để hối lộ nó, đêm rồi tôi còn phải đãi nó một chầu bia hơi tới bến, nó hứa lấy hứa để sáng mai sẽ lên đường cùng tôi. Vậy mà…
Bây giờ, ngồi trên xe rồi tôi mới thấy lo lo. Huyện Lak, một cái tên quá lạ lẫm với tôi, sao mình lại liều thế nhỉ ? Mình không biết gì về nàng cả, gia đình cũng như nơi chốn…tôi cũng thoáng thấy lo, hình như tôi đang bước vào một cuộc phiêu lưu hay sao ấy. Nhưng rồi ánh mắt trong veo của Nathalie làm tôi bình tâm trở lại, tôi thật cảm thấy nhớ nàng…
Xe chạy đến Dầu Giây rồi rẽ lên Quốc lộ 20 về hướng Đà lạt, tôi đã từng đi chơi Đà lạt rồi nên biết con đường nầy. Túc Trưng, La Ngà, Định Quán, Phương Lâm…Những địa danh quen thuộc dần lùi qua, xe đã lên Đèo Chuối, khí hậu bắt đầu lành lạnh, sương mù loanh quanh triền núi…
Xe dừng lại nghỉ ở Bảo Lộc cho hành khách ăn cơm tối rồi tiếp tục hành trình một cách nhọc mệt với người và hành lý nặng trĩu. Qua khỏi Liên Nghĩa, Liên Khương , xe rẽ trái để vào Quốc Lộ 27, là đường về Buôn Mê Thuột. Theo lời chỉ dẫn của Nathalie thì từ đây, xe còn phải đi khoảng ba tiếng nữa mới tới Huyện Lak và tôi sẽ xuống xe ở đó.
Nhìn màn đêm dày đặc hai bên đường, tôi cảm thấy rờn rợn. Tôi dặn bác tài khi nào tới Huyện Lak thì cho tôi xuống. Bên đường, trải dài cả mấy chục cây số không một ánh đèn, chỉ là một màn đêm đen nghịt, bóng những ngọn cây rũ lờ mờ qua ánh sao trông thật quái dị. Tôi bắt đầu đâm lo, giờ mà thả tôi xuống đây chắc có nước khóc ròng, sợ không cũng đủ chết.
Rồi xe cũng tới Lak ! Tôi đành phải bước xuống với tâm trạng như bị đuổi xuống tàu giữa biển khơi.
( Trích hết phần đầu HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN của Nguyễn Đức Diêu)


Hương rừng cao nguyên... XỨ THƯỢNG DARLAC

Hương rừng cao nguyên...
XỨ THƯỢNG DARLAC
Tất cả những gì tôi biết về Nathalie chỉ là vậy. Nhưng trái tim tôi hầu như đã chết theo sóng mắt, giọng ca của nàng, những bài ca lạ lùng bằng tiếng Êđê, nghe nửa ai oán, nửa dỗi hờn những đêm thâu tôi ôm đàn.
Có những lúc, tôi không thể kim nổi trái tim nữa và tôi nhất định sẽ phải nói ra tình yêu của tôi đối với nàng. Nhưng, có lẽ là nàng hiểu được giây phút đó của tôi nên nàng tìm cách tránh né một cách thông minh và rồi tôi vẫn chưa tỏ tình với nàng được.
Nathalie học rất giỏi. Nàng tuy là người dân tộc nhưng học hành và làm việc có giờ giấc, tổ chức chứ không như tôi, hứng đâu thì làm đấy.
Một hôm, trong giờ học, thầy dạy hôm đó là một bác sĩ cũ từ trước 75, ông nầy giỏi nhưng có vẻ như “bị” dạy chứ không phải được dạy. Trong lúc thực tập, có nhiều người còn chưa hiểu bài học và thực hành không được. Ông thầy lắc đầu rồi xổ ra một câu tiếng Pháp ” Les idiots qui savourent la paix “. Tất cả đâu hiểu thầy nói gì, chỉ trừ một người…Nathalie đã trả lời lại thầy bằng tiếng Pháp ” Mon Prof. Avant que vous ayez été docteur vous étiez la même chose “. Ông thầy trợn mắt, từ đó không dám coi thường chúng tôi nữa. Sau đó, tôi hỏi Nathalie về hai câu đối đáp của nàng và ông thầy thì nàng viết ra cho tôi hai câu như vậy nhưng không chịu giải nghĩa, bảo tôi tự tìm hiểu đi, làm tôi phải về nhà tra tự điển dịch, may là cũng còn nhớ chút đỉnh cách chia động từ nên mới hiểu được. Tôi hỏi nàng tại sao biết tiếng Pháp giỏi vậy, nàng chỉ cười, nói lấp lửng là một ngày nào đó tôi sẽ biết.
Hai năm học qua mau, rồi đến ngày mãn khóa, tôi và Nathalie sắp phải xa nhau, hay là chỉ tôi sắp phải xa nàng ?
Ngày cuối gặp nhau, tôi buồn vời vợi. Trông cái bản mặt của tôi, dĩ nhiên Nathalie hiểu tâm trạng tôi như thế nào. Còn nàng, nàng rất bình thản, nàng còn đùa với tôi :
– Nầy, anh làm gì như đưa đám ai vậy, gặp em không vui chứ gì, thôi em đi nhé ?
Rồi nàng quay đi, tôi vội vàng chận nàng lại :
– Khoan, em vội thế, anh còn chưa nói hết những gì anh muốn nói mà.
– Đã hai năm rồi, còn gì nữa mà chưa nói hết hả anh ? Nàng cười ròn rã.
Tôi chưa kịp phản ứng thì nàng lại tiếp:
– Nhưng nếu anh vẫn còn gì muốn nói thì anh vẫn còn cơ hội mà.
Tim tôi đập rộn ràng,
– Sao , em nói sao? Anh vẫn còn cơ hội chứ? Tôi ngớ ngẩn nhắc lại.
– Anh còn muốn gặp lại em không?
– Em, em sẽ xuống lại đây à? Tôi lại vội vàng,
– Không, em sẽ không xuống đây nữa đâu. Nếu anh muốn gặp em, thì anh phải lên chỗ của em.
– Chỗ em, Darlac à?
– Phải rồi đó anh, nếu anh muốn đi thì em sẽ chỉ dẫn cho anh. Còn nếu anh không muốn thì thôi vậy, em chúc anh may mắn.
Nàng nói câu cuối nầy với giọng run run.
– Anh sẽ đi, em biết là anh sẽ đi mà.
(Trích tiếp phần đầu HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN của Nguyễn Đức Diêu)


Hương rừng cao nguyên... THIẾU NỮ Ê ĐÊ

Hương rừng cao nguyên...
THIẾU NỮ Ê ĐÊ
(Ảnh của Lê Quang Khải)
Nắng chói chang! Quái! Giờ nầy rồi mà chẳng thấy nó đâu cả, cái thằng Phan chết tiệt nầy.
Tôi liếc nhìn cái đồng hồ hai cửa sổ không người lái, cái di chứng thằng đế quốc để lại, đã 11 giờ trưa rồi. Mẹ, sắp hàng từ sáng giờ, sắp đến phiên mua vé mà cũng chẳng thấy nó đâu cả, thế mà đêm qua nó thề xe lửa cán đường rầy nữa chứ, dễ điên thật!
Được rồi, không có mầy, tao cũng đi luôn, đợi đấy, tao về rồi tính sổ với mầy sau.
Cầm được chiếc vé xe trong tay, tôi tót lên xe tìm chỗ ngồi, thả cái bịch xuống ghế, sắp hàng từ 5 giờ sáng đến giờ, đứ cả người!
Cũng khá đói bụng, sáng giờ chưa ăn gì cả mà, thôi gặm quách khúc bánh mì, làm bịch trà đá nữa là chịu tới tối luôn.
Vừa lim dim mắt thì bị khều nhẹ̣ vô tay, một thằng nhỏ lem luốc đứng trước mặt,
– Chú, chú , thuốc lá chú. Tôi lắc đầu. Thằng nhỏ cũng chưa chịu tha tôi:
– Chú, chú mua cái nầy chú, xài nhiều thứ lắm chú.
Thằng nhóc chìa ra một cái dao xếp đen xỉn màu.
– Mua thứ nầy làm gì mầy!
– Mua dùm con kiếm tiền ăn cơm chú, đói quá chú ơi!
– Thôi được, lấy dùm tao bọc nước mía nghe.
Thằng nhỏ mừng rơn, cười ỏn ẻn, tót cái rột xuống đất.
Chiếc xe rồi cũng lăn bánh, lạy trời! Nó đứng thêm chút nữa chắc xỉu quá, nóng bức, ngột ngạt…
Xe nhanh chóng rời thành phố, Thủ Đức, cầu Đồng Nai… lùi lại phía sau, đưa người thanh niên đi vào một cuộc phiêu lưu lạ lẫm. “Nathalie, Nathalie”, tên em dễ thương quá, như em vậy, anh đang đến với em đây. Dòng hồi tưởng của tôi cũng chạy ngược về sau theo những hàng cây hai bên đường…
Tháng 9 năm 1976, ngày khai giảng niên khóa mới của Trường Cao Đẳng Y Tế Thành phố, tôi cũng là một sinh viên mới của trường. Hôm đó, chúng tôi, những sinh viên mới và thầy cô bắt đầu làm quen nhau. Lớp chúng tôi gồm 40 người, cả nam và nữ. Chủ nhiệm lớp là một cô giáo người Bắc, nhìn cô có vẻ khó, không được vui vẻ lắm. Trong khi cô giáo nói chuyện cùng chúng tôi thì một cô gái bước vào lớp,
– Chào cô.
– Em là…?
– Dạ, em là H’Nathalie Kpă, học sinh lớp nầy ạ, xin lỗi cô em đã đến trễ.
– À ra là em, tôi cũng đang đợi em, không sao, nhưng sao em đi học mà mang gì nhiều thế?
Không riêng gì cô giáo, mà cả lớp học đang nhìn cô sinh viên đến trễ nầy vì cái đẹp có phần khác lạ của cô gái.
– Dạ, em từ Darlac đến thẳng đây, nên phải mang luôn cả vật dụng ạ.
– À ra thế! Thôi em xuống lớp đi.
Cô gái mang cả một cái ba-lô to tướng trên lưng, cô bỏ cái balô xuống rồi quay tìm chỗ ngồi. Hôm nay, tôi cũng là người đi trễ, nên phải vào ngồi chung với hai học sinh nữ, dù là tôi không thích mấy. Mỗi bàn bốn người, tất cả đều đã đầy, chỉ trừ bàn tôi là ba người, hai cô học sinh nữ và tôi. Cô bạn học mới nhìn quanh rồi nhận ra, cô bước lại và tôi cũng hiểu ý liền (lại mừng thầm nữa), nên đứng dậy nhường chỗ cho cô bước vào, ngồi kế bên tôi, trước ánh mắt ghen tị của các bạn khác.
Mọi người không ganh tị với tôi sao được khi cô sinh viên ̣ đến trễ nầy có một vẻ đẹp lạ lùng, vừa có chút gì đó thánh thiện nhưng lại cũng vừa có nét man dại của núi rừng cao nguyên. Cô có làn da hơi ngâm, nhưng mắt mũi rất thanh tao, đặc biệt, mắt của cô xanh biếc như mặt hồ thu. Cái tên của cô cũng lạ nữa, “Nathalie” là một tên Pháp mà, lạ thật!
Rồi những tháng ngày dài sau đó, chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân từ lúc nào không biết. Nathalie rất dễ thương, từ hình dáng đến cả tính tình. Nàng rất cởi mở, tự nhiên, không e dè như những người con gái Việt khác. Đặc biệt là nàng ca và múa rất hay, là một con cưng của ban văn nghệ trường. Tuy vậy, tôi thấy nàng vẫn có một vẻ bí ẩn gì đó mà tôi chưa hiểu được. Nàng chỉ cho tôi biết nàng là người dân tộc Êđê ở Darlac. Báo hại tôi phải đi lùng mua cho được cuốn sách về các dân tộc ở Việt nam. Cũng không biết được gì nhiều, chỉ biết chính yếu đây là một dân tộc theo mẫu hệ , có văn hóa phong phú và lâu đời.... ( Trích phần đầu HƯƠNG RỪNG CAO NGUYÊN của Nguyễn Đức Diêu)


Buôn Trấp mưa đêm... NHỚ CHUYỆN XƯA

Buôn Trấp mưa đêm...
NHỚ CHUYỆN XƯA
Chuyện xưa như giấc mơ
Theo về gieo hững hờ
Người xưa sao bỗng quên
Con đường đưa tình lên
Lòng ta vẫn cứ mơ
Mây hồng trôi lững lờ
Cuộc đời sao trái ngang
Chưa nồng đã vội tan
Đêm nay mưa rơi nhiều
Lòng ai trống tiêu điều
Mưa rơi... mưa rơi nhiều
Tình ơi... bỗng đìu hiu
Để rồi dài thương nhớ...
Để rồi ta ghét em
Chuyện xưa như giấc mơ
Đem đi bao hững hờ
Người ơi xin đừng nhớ
Con đường cũ tình thơ
PĐĐ


Hoa Thiên Lý

Hoa Thiên Lý
Mẹ tôi yêu hoa thiên lý như yêu chồng con. Chả biết mầu xanh dìu dịu của lá và hương thơm nhẹ nhàng của hoa thiết tha là bao mà mẹ tôi âu yếm nó thế.
Thường thường mẹ tôi trồng từng khóm. Mẹ bắc khum khum một cái giàn. Chiều chiều mẹ xách nước tưới vào gốc cho cây chóng lớn. Khi lá theo cành lên kín đầy giàn và khi loài ve sầu rủ rê mùa hạ sang thì họ hàng nhà bọ ngựa đã tha thẩn cả ngày leo bò lên giàn hoa lý xanh tươi.
Đối với tôi hồi còn bé có lẽ cây ổi chĩu nặng quả chín còn thú vị hơn giàn hoa thiên lý của mẹ. Nhưng mỗi lần theo mẹ mang rỗ ra vườn hái từng chùm hoa về nấu canh với cua đồng, tôi thấy lòng tôi hớn hở và cả lòng mẹ cũng tươi nở dưới giàn hoa.
– Hoa thiên lý nấu với cua đồng ngon lắm cơ con ạ !
(Trích trong truyện HOA THIÊN LÝ của Duyên Anh)
Ngày xưa, xưa xưa, có một chàng trai thổi sáo rất hay. Hay đến mức, một con rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã quyết tâm tu luyện cho thành người để giành chàng làm chồng, mặc dù chàng đã có vợ...
...
Hoa màu xanh phớt vàng hình giống như ông sao năm cánh, hương thơm dịu ngọt. Loại hoa ấy ngày nay ta gọi là hoa thiên lý. Vì sao lại có cái tên ấy? Các cụ xưa giải nghĩa: Vì tên cô vợ thật là Lý. Còn thiên lý là vì ông cụ có tài tìm ra mọi việc phải trái, đã dựa vào câu trả lời của cô vợ thật mà đặt tên mới cho cô và trêu cô:
- Tên cô từ nay không phải là Lý mà là Thiên Lý. Thiên Lý nghĩa là nghìn dặm, nghìn dặm mà vẫn nhận ra được chồng mình... !
Các cụ còn nói thêm: Cô vợ giả, tuy đã trở lại kiếp rắn lục nhưng vẫn giữ trong lòng mình mối hận đối với cô vợ thật... Vì vậy ai yêu hoa Thiên Lý, rắn lục không thích đâu. Rắn lục thường bò nấp vào các dây hoa Thiên Lý để mổ cắn những ai thích ngắm hoa Thiên Lý, yêu mùi hương Thiên Lý. Nhưng cho đến nay càng ngày mọi người càng quý càng yêu loại hoa có mùi hương rất dung dị và mộc mạc này.
(Theo SỰ TÍCH HOA THIÊN LÝ)