Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Buôn Ma Thuột, Tây Nguyên, Vietnam

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

THẦY TÔI DÀNH TRỌN TUỔI THANH XUÂN CHO TRƯỜNG NÔNG LÂM SÚC DARLAC. *Trần Ngọc Hùng

 Xứ Thượng

Thuở sơ khai trước khi hình thành trường Trung Học Nông Lâm Súc Darlac... Năm 1968 Thầy Trần Văn Lâu được phân công lên Ban mê thuột giảng dạy, khi ấy Trường chỉ là Trung Tâm Canh Mục Thượng..
THẦY TÔI DÀNH TRỌN TUỔI THANH XUÂN CHO TRƯỜNG NÔNG LÂM SÚC DARLAC.
*Trần Ngọc Hùng
....Một ngàn lời ca ngợi không bằng một lần cúi đầu chào Thầy Cô.
Chúng tôi đến thăm nhà Thầy vào một buổi chiều Sài gòn chớm đông đầu tháng mười một.
Thầy trò kể cho nhau nghe những kỷ niệm về trường xưa lớp cũ. Tôi hỏi - Thầy ơi, vì sao trên tấm bảng cổng trường mình lại có thêm dòng chữ TRUNG TÂM CANH MỤC SẮC TỘC.
Mắt Thầy trở nên xa xăm, Thầy đứng lên đi vào phòng lúc trở ra trên tay Thầy cầm một xấp hình đã chụp hơn 50 năm qua nhưng vẫn còn được giữ kỹ, giọng chậm rãi từ tốn Thầy kể cho chúng tôi nghe :
Năm 1968 Thầy được phân công lên Ban mê thuột giảng dạy, khi ấy Trường chỉ là Trung Tâm Canh Mục Sắc Tộc, tổ chức dạy những lớp ngắn hạn cho đồng bào sắc tộc về bảo vệ rừng, về kỹ thuật trồng trọt chăn nuôi… Gọi là Trung Tâm nhưng nơi này đúng nghĩa là nơi đồng không mông quạnh hoang vu. Khoảng giữa khu đất được dựng lên một ngôi nhà, lúc bấy giờ nhà trung tâm nhưng nhìn chỉ như một cái kho và nơi đây trường Trung Học Nông Lâm Súc Darlac bắt đầu được hình thành tại mảnh đất này.
Khi ấy Thầy mới hai mươi ba tuổi vẫn còn độc thân. Năm thứ nhất về đây Thầy thấy bối rối và đơn độc vì nơi đây xa trung tâm thành phố khoảng gần mười cây số, khu dân cư gần chỗ này nhất cũng khoảng hai cây số nơi này không chỗ ăn, không nơi ở, không đồng nghiệp mọi sự khởi đầu quá khó khăn.
Giữa năm lớp Tám bạn học cùng lớp rủ tôi đến Trung Tâm Thực Nghiệm thăm nơi ở của nhà bạn cùng khu ở với nhà các Thầy.
Chỉ tay vào ngôi nhà có ô của sổ không khép, bạn tôi vui vẻ nói:
- Nhà của Thầy Lâu đây nè Hùng.
Thầy tôi khi ấy đi vắng, thấy cửa sổ mở tôi tò mò nhìn trước sau không thấy ai nên đi đến nhìn trộm vào phòng Thầy.
Tôi nghĩ Thầy có chỗ ở được cấp đẹp sướng thiệt, đồ đạc trong phòng Thầy sắp xếp tỉ mỉ ,đồ dùng để ngăn nắp sạch sẽ tôi rất thán phục. Mãi sau này tôi mới biết lúc ấy Thầy phải dựa vào sự quen biết để ở nhờ, sau này họ cũng đã giúp đỡ thêm các Thầy khác về đây ở, nơi các Thầy ở không được cấp như tôi nghĩ.
Năm 1970 sau nhiều nỗ lực rồi mọi việc cũng dần hình thành, ngôi nhà Trung Tâm Canh Mục đã trở thành hai lớp học đầu tiên, ngôi trường Nông Lâm Súc Darlac chính thức được thành lập. Một mặt Thầy lo công tác tuyển sinh, một mặt phải lo tìm đủ giáo sư để dạy các môn chuyên môn, lại phải lo nơi ăn chỗ ở cho các Thầy mới. Thầy vừa chân ướt chân ráo về đây tuy đã đi dạy học được một năm ở Bình Dương nhưng công tác quản lý và điều hành một trường học Thầy vẫn phải vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Những năm kế tiếp học sinh mỗi năm một đông, nhu cầu nơi học phải được nâng cấp nhưng nguồn kinh phí hạn hẹp, Thầy đã rất vất vả xoay sở cũng may lúc này có các Thầy trẻ về cùng Thầy chung sức lo cho các học sinh. Hội phụ huynh cũng đóng góp rất nhiều công sức và tài lực cho ngôi trường tiếp tay giúp đỡ phối hợp với nhà trường cất nhà cho Thầy cô, tổ chức xe đưa đón học sinh .v.v…
Năm 1972 Thầy có nhu cầu đi học để hoàn thiện chuyên môn nên xin chuyển về Sài Gòn, nhưng những năm sau đó trường Nông Lâm Súc Darlac phải nâng lên thành trường Trung học đệ nhị cấp (trường cấp ba) nên Thầy vẫn phải ở lại trường lo phát triển cấp lớp giúp các học sinh không phải đi sang các tỉnh khác để học tiếp.
Hè năm 1974 Thầy chuyển về Trường NLS Bình Dương vừa đi dạy vừa đi học, bàn giao nhiệm vụ Hiệu trưởng trường đến Thầy Tống Kim Miêng.
Tháng ba năm 1975 G/P Ban mê thuột, từ đấy trường không còn tồn tại. Dạy học ở Bình Dương dù ở xa nhưng trái tim Thầy vẫn để lại Trường NLS Darlac, Thầy lo âu nóng ruột về tình hình Thầy cô, các em học sinh cùng gia đình nhưng không liên lạc được với ai. Mọi việc xảy ra cũng dần theo trật tự biến chuyển của xã hội, Thầy cô tìm các công việc mới, học sinh mỗi người mỗi ngả tìm hướng đi riêng.
Gặp lại Thầy sau 48 năm hình ảnh một người Thầy hiệu trưởng trẻ trung ngày nào không còn nữa. Thầy vẫn nhanh nhẹn quắc thước như thưở nào, ánh mắt Thầy vẫn sáng như xưa nhưng mái tóc Thầy đã bạc trắng như tuyết. Thầy về lại Sài gòn nơi Thầy đã sinh ra và lớn lên, Thầy nói bây giờ sức khỏe kém nhiều không làm dịch vụ chăm sóc cây mai nữa, sống giản dị nơi vùng đất nửa tỉnh nửa quê vui thú điền viên với những giò lan đẹp nhiều hương sắc.
Trang Thao cô bạn cùng lớp hay kể cho tôi nghe về Thầy, Thầy thương học trò của Thầy vô cùng, mỗi khi đến thăm nhà Thầy Cô tiếp đãi ân cần, nồng hậu lắm. Thầy luôn quan tâm lắng nghe, chia sẻ mọi nỗi niềm vui buồn cùng đồng nghiệp, học trò. Đúng vậy khi tôi gặp lại Thầy, Thầy rất cảm động, có những lúc Thầy xúc động nói ngập ngừng, hỏi thăm từng người về cuộc sống, an ủi những bạn khó khăn và chúc mừng những người thành công trong cuộc sống.
Tiễn chúng tôi ra tận cổng, tạm biệt Thầy ra về chờ khi đi gần đến chỗ quanh khuất nhà Thầy, nhìn lại tôi vẫn thấy Thầy lưu luyến đứng nhìn theo.
Thầy lập gia đình hơi muộn, cả quãng đời thanh xuân Thầy đã dành hết tâm trí cho ngôi trường Nông Lâm Súc Darlac. Giờ đây trường không còn, chúng tôi những học sinh của Thầy cũng đã già nhưng vẫn dành một khoảng lớn trong trái tim niềm kính trọng sự khâm phục và lòng yêu thương biết ơn người Thầy hiệu trưởng năm xưa, cùng các Thầy Cô trẻ của trường đã dành nhiều công sức chăm lo cho chúng tôi tự thuở chuẩn bị bước vào đời.
Một lần nữa chúng em xin tri ân các Thầy Cô giáo kính yêu nhân ngày 20/11 hàng năm.
TRẦN NGỌC HÙNG
(Cựu học sinh Nông Lâm Súc Darlac)
Có thể là hình ảnh về văn bản
Xem thông tin chi tiết
304
23
25

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

Ý NGHĨA TÊN GỌI “HÀ TRUNG” *Lm Phêrô Trần hiền Ngự

 Xứ Thượng

Giáo họ Buôn Trấp thân thương ngày nào, giờ hòa vào thay đổi chung của nước nhà, chuẩn bị hân hoan chào đón Đức Cha về ban phước lành vào tháng 8 tới đây. Thánh Lễ Tạ Ơn Chúa cho Giáo họ chuyển thành Giáo Xứ Hà Trung.
Ý NGHĨA TÊN GỌI “HÀ TRUNG”
*Lm Phêrô Trần hiền Ngự
Tên gọi Hà Trung không chỉ là một cách định danh địa lý mà còn mang trong mình một chiều sâu thiêng liêng và sứ mạng đức tin mà cộng đoàn hướng tới.
* Hà nghĩa là sông, dòng nước hiền hòa, âm thầm nhưng mạnh mẽ, mang theo sức sống và sự hồi sinh.
Từ những gia đình tiên khởi của giáo xứ Hà Úc, Hà Thanh, Lai Hà… thuộc Tổng Giáo phận Huế, cộng đoàn dần được mở rộng với anh chị em từ nhiều miền quê như Quảng Nam, Đà Nẵng, Hà Tĩnh, Hà Nam… quy tụ về đây như những nhánh nhỏ hòa vào một dòng sông lớn của tình hiệp nhất trong cùng một đức tin.
Lời Kinh Thánh trong sách Khải Huyền là nguồn cảm hứng cho tên gọi Hà Trung: “Rồi thiên thần chỉ cho tôi thấy một con sông nước trường sinh, trong vắt như pha lê, chảy ra từ Ngài Thiên Chúa và Chiên Con” (Kh 22,1)
Như dòng sông phát xuất từ Thiên Chúa, Giáo xứ Hà Trung cũng mong muốn trở nên dòng nước mang lại sự sống thiêng liêng tươi mát tâm hồn mọi người qua Lời Chúa, các bí tích và đời sống cộng đoàn. Đồng thời chúng ta được nhắc nhở qua Thánh Vịnh:
“Người công chính như cây trồng bên dòng nước, đúng mùa thì sinh hoa kết quả” (Tv 1, 3). Để mỗi thành viên trong Giáo xứ biết bén rễ sâu trong đời sống thiêng liêng, sống kết hiệp với Chúa và sinh hoa trái tốt lành.
* Trung nghĩa là trung tín, trung thành – lời mời gọi dành cho mỗi Kitô hữu trong Giáo xứ sống trung thành với Thiên Chúa và Hội Thánh. Cùng trung tín với nhau. Như Thánh Phaolo dạy: “Điều người ta đòi hỏi nơi người quản lý là phải trung thành” (1Cr 4,2) và như lời Chúa Giêsu khích lệ: “Hãy giữ lòng trung tín cho đến chết và Ta sẽ ban cho người triều thiên sự sống” (Kn 2,10)
Đây là lý tưởng sống và là định hướng mà toàn thể Giáo xứ Hà Trung quyết tâm bước theo.
Trong hành trình đức tin ấy, chúng ta chọn Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội làm bổn mạng của Giáo xứ. Mẹ là mẫu gương tuyệt với về sự tinh tuyền, khiêm nhường và trung tín trọn vẹn với Thiên Chúa.
Mẹ Maria, Đấng được Thiên Thần kính chào là “Đầy Ơn Phúc” đã đón nhận Lời Chúa và để cho Lời ấy lớn lên trong Mẹ như dòng nước sự sống. Mẹ là người nữ đã tin, đã vâng lời và trung tín đến tận chân thập giá.
Chúng ta tin rằng, dưới sự bảo trợ của Mẹ, Giáo xứ Hà Trung sẽ luôn được gìn giữ trong ơn nghĩa Chúa, và mỗi người con của Giáo xứ sẽ học nơi Mẹ để sống đẹp lòng Chúa từng ngày.
Giáo xứ Hà Trung, từ dòng sông hiệp nhất chảy tràn sự sống, đến cộng đoàn trung tín vững vàng trong đức tin, nay được đặt dưới sự che chở của Mẹ Vô Nhiễm, chính là dấu chỉ hy vọng và lời hứa của Thiên Chúa dành cho cộng đoàn hôm nay và mãi mãi.
Lm Phêro Trần hiền Ngự chánh xứ Hà Trung.
Xem thông tin chi tiết
56
15
Xem thêm bình luận
Bùi Ngọc Khánh
Chúc mừng Giáo xứ Hà Trung. Xin Thiên Chúa chúc lành và đồng hành cùng Giáo xứ.
3
Tác giả
Xứ Thượng
Bùi Ngọc Khánh Cám ơn Ông Cháo!